Mình vẫn nhớ cái lần mình bị gãy tay hồi còn đi học, thật ra là gãy mỗi ngón tay thôi, nhưng với mình lúc đó nó cũng là một “cú sốc” khá lớn.
Hôm đó là giờ thể dục năm lớp 11, mình được học chơi bóng rổ. Lúc đang cố bắt bóng, không hiểu sao bóng đập mạnh vào tay, mình nghe “rắc” một cái rất nhỏ. Thầy cô thấy vậy cũng hoảng, gọi điện cho bố mẹ mình đến đón gấp. Lúc đó mình ngồi ở phòng y tế, vừa đau vừa lo, trong đầu cứ nghĩ linh tinh: “Không biết có nặng không”, “Có phải bó bột không”, “Có ảnh hưởng gì không” tại lúc đó chỉ còn 1 tuần nữa thôi là đến kì thi cuối kì. Nhưng cái mình nhớ nhất không phải là cơn đau mà là khoảnh khắc mẹ mình xuất hiện. Mình chưa kịp nói gì thì mẹ đã hỏi dồn: “Đau không con? Sao lại thế này? Để mẹ xem nào…” Mình lúc đó tự nhiên thấy nghèn nghẹn. Bình thường mình cũng ít khi thể hiện tình cảm với mẹ, nhưng cái cách mẹ lo lắng, cuống lên vì mình làm mình nhận ra là mình quan trọng với mẹ đến mức nào.
Trên đường đi bệnh viện, mẹ cứ nắm tay mình suốt. Dù chính tay đó đang đau nhưng mình lại thấy yên tâm hơn rất nhiều. Sau khi khám xong, bác sĩ nói là gãy ngón tay thôi, không quá nghiêm trọng nhưng vẫn phải cố định lại. Mình thì thở phào còn mẹ thì vẫn chưa hết lo. Mấy ngày sau đó, mẹ chăm mình kỹ lắm. Từ việc ăn uống, sinh hoạt, đến cả những việc nhỏ như buộc tóc hay cầm đồ giúp mình, mẹ đều làm thay.
Có những lúc mình thấy hơi bất tiện, thậm chí hơi bực vì không làm được việc mình muốn. Nhưng mỗi lần nhìn mẹ cẩn thận từng chút một, mình lại thấy thương mẹ nhiều hơn. Sau lần đó, mình nhận ra một điều, tình yêu thương của bố mẹ không phải lúc nào cũng là những lời nói trực tiếp kiểu “bố mẹ yêu con”, mà nó nằm trong những hành động rất nhỏ như việc vội vàng chạy đến khi mình gặp chuyện, hay ngồi bên cạnh mình cả một buổi chỉ để chắc chắn là mình ổn.
Đến bây giờ, ngón tay mình đã lành từ lâu rồi. Nhưng mỗi lần nhớ lại, mình vẫn cảm thấy rất ấm áp. Có những lúc mình đau một chút lại là lúc mình cảm nhận rõ nhất mình được yêu thương nhiều đến thế nào.