Có một khoảng thời gian, mình với mẹ gần như nói chuyện câu nào cũng dễ khó chịu.
Mẹ hay nhắc những chuyện rất nhỏ: ăn uống thất thường, phòng bừa bộn, đi đâu về muộn không nhắn. Còn mình lúc đó chỉ thấy ngột ngạt, cảm giác làm gì cũng bị để ý.
Có hôm đang mệt sẵn, nghe mẹ nhắc chuyện bát đũa, mình bật lại luôn: “Lúc nào mẹ cũng khó chịu với con.”
Mẹ không nói gì nữa.
Từ hôm đó, mẹ ít nhắc mình hẳn. Ban đầu mình thấy thoải mái thật, nhưng ở nhà lâu dần lại thấy thiếu thiếu. Không còn ai gọi xuống ăn cơm, không còn hỏi đi đâu về mấy giờ. Nhà tự nhiên yên đến lạ.
Một buổi tối, mình xuống bếp thì thấy mẹ đang lặng lẽ rửa đống chén mình để lại từ chiều. Mẹ không trách gì hết, cứ đứng đó làm như một thói quen thôi. Lúc đó tự nhiên mình thấy nghẹn. Hóa ra trước giờ mình chỉ nhớ những lúc mẹ cằn nhằn, mà quên mất mẹ vẫn luôn âm thầm làm rất nhiều thứ cho mình.
Mình bước lại gần rồi nói nhỏ: “Để con làm cho.” Mẹ chỉ gật đầu. Sau hôm đó, hai mẹ con cũng không có cuộc nói chuyện nào lớn cả. Chỉ là mọi thứ dần nhẹ hơn một chút. Mình bớt cáu, mẹ cũng bớt nhắc. Và mình nhận ra đôi khi trong gia đình, người ta hiểu nhau lại bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ như vậy.