Gia đình luôn là nơi mình nghĩ đến đầu tiên, dù đang ở đâu hay làm gì.
Gia đình luôn là nơi mình nghĩ đến đầu tiên, dù đang ở đâu hay làm gì.
Gia đình luôn là nơi mình nghĩ đến đầu tiên, dù đang ở đâu hay làm gì. Mình rất yêu gia đình, nhưng hiện tại lại đang học xa nhà nên những lần được về thăm bố mẹ trở nên hiếm hoi hơn bao giờ hết. Mỗi lần gọi điện, nghe giọng bố mẹ hỏi han, mình vừa thấy ấm áp, vừa thấy thương vô cùng.
Ở quê, bố mẹ vẫn luôn âm thầm dành dụm từng chút một, chỉ mong mình có điều kiện học tập tốt nhất. Có thể bố mẹ không nói nhiều, nhưng từng hành động nhỏ từ việc hỏi mình đã ăn chưa, học có mệt không đều là sự quan tâm sâu sắc mà mình luôn cảm nhận được.
Có những lúc mệt mỏi nơi đất khách, mình chỉ ước được trở về nhà, được ăn bữa cơm gia đình, được nghe những câu chuyện quen thuộc. Chính tình yêu và sự hy sinh của bố mẹ là động lực để mình cố gắng mỗi ngày, học tập thật tốt để không phụ lòng gia đình.
Nhưng mình vốn ít khi bày tỏ với bố mẹ. Những câu như “con thương bố mẹ” cứ nghẹn lại, nghĩ thì nhiều mà nói thì khó. Mình cứ nghĩ còn nhiều thời gian, rằng chỉ cần cố gắng học tốt là bố mẹ sẽ hiểu.
Cho đến một ngày, mình biết tin bố mắc bệnh nặng.
Khoảnh khắc đó, mọi thứ như chững lại. Mình không biết phải đối diện thế nào, không biết nói gì, không biết làm gì cho đúng. Mình chỉ lặng lẽ trốn vào phòng, đóng cửa lại và khóc. Khóc vì sợ, vì thương, vì cảm giác bất lực khi người mình yêu thương lại đang phải chịu đựng mà mình không thể làm gì hơn.
Mình nhận ra, có những điều nếu không nói, có thể sẽ không còn cơ hội để nói nữa.
Nhưng dù không giỏi thể hiện, tình cảm của mình dành cho bố mẹ chưa bao giờ ít đi. Nó nằm trong từng lần mình cố gắng học hành, trong những lần mình tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Chỉ là… mình cần học cách nói ra, dù chỉ là những điều rất đơn giản.
Có thể mình chưa làm được ngay, nhưng mình biết, chỉ cần bắt đầu từ một câu hỏi nhỏ như “bố hôm nay thấy thế nào rồi?”, hay một tin nhắn “con nhớ bố mẹ”, cũng đã là một bước rất lớn rồi.
Tình cảm gia đình không cần phải hoàn hảo, chỉ cần chân thành. Và đôi khi, điều quan trọng nhất không phải là nói hay, mà là dám nói.