Bố mình là một người rất nhẹ nhàng. Bố hiền, ít nói và đặc biệt rất giỏi nhẫn nhịn. Trong nhà, hầu như chưa bao giờ mình thấy bố nổi nóng thật sự với ai. Có chuyện gì bố cũng từ tốn, chậm rãi giải quyết. Còn mẹ thì ngược lại một chút. Mẹ nóng tính hơn, nghiêm khắc hơn và luôn muốn mọi thứ phải gọn gàng, ngăn nắp. Nhiều lúc mình nghĩ tính cách của mình giống như được chia đôi từ cả bố và mẹ vậy.

Một nửa mình rất dễ nóng tính, dễ tủi thân, dễ khó chịu giống mẹ. Nhưng nửa còn lại lại im lặng và nhẫn nhịn giống bố. Chính vì vậy nên giữa mình và mẹ thường hay xảy ra những va chạm nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Đặc biệt là chuyện dọn dẹp nhà cửa hay bếp núc. Mẹ là người rất kỹ tính trong những việc đó. Chỉ cần mình làm chưa gọn, quên một việc nhỏ hay hơi chậm một chút là mẹ sẽ cáu. Có hôm mẹ đi làm mệt về, thấy nhà cửa chưa như ý là bắt đầu khó chịu. Mà mỗi lần mẹ nóng lên thì lời nói cũng khó nhẹ nhàng được. Còn mình thì lại rất dễ suy nghĩ. Nhiều lúc bị mẹ mắng, mình không cãi lại. Không phải vì mình thấy bản thân hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai, mà vì mình không thích không khí căng thẳng trong nhà. Mình thường chọn im lặng, rồi tự suy nghĩ một mình.

Nhưng càng im lặng lâu, những điều trong lòng lại càng tích tụ nhiều hơn. Có những hôm mình vừa dọn dẹp xong vẫn bị mẹ nhắc. Có lúc mình cảm thấy bản thân đã cố gắng nhưng mẹ lại không nhìn thấy. Mình tủi thân, nhưng cũng không biết nói thế nào để mẹ hiểu cảm giác của mình. Mình cứ nghĩ thôi thì nhịn thêm một chút cũng được. Cho đến một ngày, mình không nhịn được nữa. Hôm đó cũng chỉ bắt đầu từ một chuyện rất nhỏ trong nhà thôi. Mẹ lại khó chịu, còn mình thì sau rất nhiều lần giữ trong lòng, cuối cùng cũng bật khóc và nói ra hết những suy nghĩ của mình. Đó là lần đầu tiên mình thật sự nói với mẹ rằng có những lúc mình cảm thấy áp lực như thế nào, cảm thấy tủi thân ra sao mỗi khi bị mắng liên tục dù bản thân cũng đang cố gắng.

Và thế là hai mẹ con bắt đầu một cuộc tranh luận kéo dài gần một tiếng rưỡi. Lúc đầu, cả hai đều khá lớn tiếng. Mẹ có lý lẽ của mẹ, còn mình cũng có cảm xúc của mình. Có những câu nói trước đây chưa từng dám nói thì hôm đó đều được nói ra hết. Có lúc mình tưởng cuộc nói chuyện ấy sẽ trở nên tệ hơn. Nhưng rồi càng về sau, khi cả hai bắt đầu bình tĩnh lại, mọi thứ dần khác đi.

Mình bắt đầu hiểu rằng mẹ không phải cố tình làm mình buồn. Chỉ là mẹ quen với cách thể hiện sự quan tâm bằng việc lo cho nhà cửa, lo mọi thứ phải chỉn chu. Mẹ mệt thì dễ cáu, áp lực thì khó giữ bình tĩnh. Còn mẹ cũng bắt đầu hiểu rằng mình không vô tâm như mẹ nghĩ, chỉ là nhiều lúc mình cũng có cảm xúc, cũng biết buồn và biết tổn thương.

Lần đầu tiên, hai mẹ con thật sự ngồi xuống và lắng nghe nhau như những người đang cố hiểu đối phương, chứ không chỉ cố bảo vệ quan điểm của mình. Mình nhận ra mình có cái sai của mình. Và mẹ cũng có lí do để làm như vậy. Nhưng điều may mắn nhất là cả hai đều chịu lắng nghe và giải thích cho nhau hiểu.

Sau cuộc nói chuyện hôm đó, không phải mọi thứ tự nhiên thay đổi hoàn toàn. Mẹ vẫn có lúc nóng tính, còn mình đôi khi vẫn dễ tự ái. Tính cách của một người đâu thể thay đổi chỉ sau một ngày. Nhưng cả hai bắt đầu cố gắng. Mẹ cố nói nhẹ hơn một chút. Còn mình cũng chủ động giúp mẹ nhiều hơn trong việc nhà, thay vì chờ mẹ nhắc mới làm. Mỗi lần sắp khó chịu với nhau, cả hai cũng biết kiềm lại nhiều hơn trước.

Có lẽ vì yêu thương nhau nên ai cũng bắt đầu học cách hạ bớt cái tôi của mình xuống. Sau lần đó, mình mới nhận ra một điều rất đơn giản: Mẹ là mẹ của mình chứ đâu phải người xa lạ. Vậy mà trước đây mình lại luôn sợ nói ra cảm xúc thật trong lòng. Mình cứ nghĩ im lặng sẽ khiến mọi chuyện yên ổn hơn, nhưng thật ra có những điều chỉ khi nói ra thì người khác mới có cơ hội hiểu mình đang nghĩ gì. Mình biết mẹ đã cố gắng thay đổi rất nhiều, dù mẹ không nói ra. Và mình cũng vậy. Bây giờ nhìn lại, mình thấy không khí trong gia đình vui vẻ hơn trước rất nhiều. Thật ra gia đình mình vốn đã hạnh phúc rồi, chỉ là ngày trước mọi người hơi ngại nói ra suy nghĩ thật của bản thân thôi. Còn bây giờ, ít nhất tụi mình đã bắt đầu học cách chia sẻ với nhau nhiều hơn. Và đôi khi, chỉ cần một cuộc nói chuyện thật lòng thôi cũng đủ để mọi người hiểu nhau hơn rất nhiều rồi.