Có những lúc tôi vẫn nghĩ, chỉ cần ở gần gia đình là đủ. Nhưng rồi tôi nhận ra, mọi thứ không đơn giản như vậy.
Có những lúc tôi vẫn nghĩ, chỉ cần ở gần gia đình là đủ. Nhưng rồi tôi nhận ra, mọi thứ không đơn giản như vậy.
Tôi đi học xa nhà nhưng vẫn cố gắng về nhà khá thường xuyên, gần như tuần nào cũng về. Thế nhưng, mỗi người trong nhà lại có một nhịp sống riêng, nên thời gian thực sự ở cạnh bố mẹ lại ít hơn tôi từng tưởng. Sáng tôi đi học từ sớm, trưa về ăn vội bữa cơm chưa đầy hai mươi phút rồi lại vào phòng nghỉ, chiều tiếp tục công việc, tối ăn xong lại ra ngoài. Đến khi trở về, bố mẹ đã ngủ. Cứ thế lặp đi lặp lại, nên dù ở rất gần, những cuộc trò chuyện giữa tôi và bố mẹ lại trở nên thưa thớt.
Những lần hiếm hoi ngồi ăn cùng nhau, mẹ vẫn hỏi những câu quen thuộc: “Đi học có vất vả không con?”, “Công việc làm thêm có khó khăn gì không?”, “Đi đường có mệt không con?”. Nghe nhiều đến mức tôi trả lời một cách qua loa, thậm chí có lúc vừa ăn vừa dán mắt vào điện thoại. Tôi từng nghĩ, những câu hỏi ấy thật bình thường, lúc nào mà chẳng có. Nhưng rồi có lúc tôi chợt tự hỏi, tại sao mình về nhà thường xuyên như vậy mà thời gian thực sự gặp và trò chuyện với bố mẹ trong một ngày lại ít đến thế.
Cho đến một hôm, tôi về muộn hơn mọi khi. Bước vào nhà, mâm cơm đã dọn sẵn, mẹ vẫn đang làm dở việc trong bếp, và không ai hỏi tôi điều gì. Tôi ngồi ăn một mình. Vẫn là mâm cơm quen thuộc, nhưng bỗng thấy trống trải đến lạ. Không có ai gắp thêm thức ăn, không có ai nhắc “ăn đi cho hết bát”, mọi thứ yên lặng hơn bình thường.
Chính khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra: hóa ra những câu hỏi mà mình từng thấy phiền lại chính là những lần hiếm hoi tôi thực sự được trò chuyện với bố mẹ. Và cũng có lẽ, đó là cách họ quan tâm tôi theo cách thật giản dị, lặp lại, nhưng chưa bao giờ là thừa.