Mình với bố mẹ không phải không thương nhau, mà là không biết cách nói chuyện với nhau.
Có những lúc mình stress chuyện học, chuyện tương lai, kiểu cảm giác bị “kẹt” giữa một đống kỳ vọng. Muốn nói ra lắm, nhưng cứ mở miệng là lại nghĩ: “Thôi, nói ra chắc cũng không ai hiểu đâu.” Thế là lại im. Còn bố mẹ thì vẫn hỏi mấy câu quen thuộc kiểu: “Hôm nay học thế nào?”, “Điểm số ra sao?” Chứ không ai hỏi kiểu: “Dạo này con ổn không?”
Nghe thì đơn giản, nhưng thật sự là… thiếu. Có lần mình với mẹ cãi nhau chỉ vì một chuyện rất nhỏ. Kiểu mình đang mệt, mẹ nói gì đó, mình phản ứng hơi gắt. Mẹ thì nghĩ mình hỗn, mình thì nghĩ mẹ không hiểu mình. Xong rồi chiến tranh lạnh luôn. Cả nhà vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng không ai nói chuyện tử tế với ai. Không khí kiểu… ngột ngạt cực kỳ. Điều buồn nhất là mình biết chỉ cần một người xuống nước trước thôi là mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng không ai làm cả. Ai cũng giữ cái tôi, ai cũng nghĩ mình đúng. Và thế là im lặng kéo dài. Có những thứ mình chưa từng nói với bố mẹ. Kiểu như mình đã từng cảm thấy rất áp lực, rất mệt, có lúc chỉ muốn buông hết mọi thứ. Nhưng mình không nói. Một phần vì sợ bị xem là yếu đuối, một phần vì… không biết bắt đầu từ đâu. Nhiều khi mình nghĩ, gia đình không phải là nơi thiếu yêu thương, mà là nơi thiếu những cuộc trò chuyện “thật”. Kiểu không phải hỏi cho có, mà là thật sự muốn hiểu nhau. Giờ nếu hỏi mình có trăn trở gì, thì chắc là: liệu một ngày nào đó, mình có đủ dũng khí để ngồi xuống và nói hết những điều mình đang giữ trong lòng không? Và liệu bố mẹ có sẵn sàng nghe mình, không phán xét, không áp đặt? Mình không mong gì to tát. Chỉ mong có một bữa cơm mà mọi người nói chuyện với nhau nhiều hơn một chút. Một lần mà mình có thể nói “con đang không ổn” mà không thấy sợ. Và một cái ôm… không cần lý do.
Chắc vậy là đủ rồi.