Có một câu nói mình từng đọc được trên thread, nói rằng chúng ta không giận dữ với người làm ta khó chịu, mà sẽ trút cơn giận lên những người thật sự yêu thương mình bởi mình biết họ sẽ luôn tha thứ cho chúng ta. Và rồi mình nhận ra, dường như chính bản thân mình cũng đã từng như thế. Mình luôn cho rằng gia đình yêu thương mình nên sẽ luôn bao dung cho mọi lỗi lầm của mình là điều hiển nhiên. Và chính vì quá hiển nhiên, nên khi chuyện trên lớp khiến mình bất mãn, bạn bè làm gì đó khiến mình không vui, chuyện học tập không thuận lợi, hay đơn giản chỉ là đi làm về mệt quá, sẽ vô thức nặng lời hơn với gia đình nếu họ vô tình hỏi mình chuyện gì đó khi mình khó chịu. chẳng tốt chút nào. Mình biết bản thân không nên phản ứng như thế, nhưng lại lỡ nói ra rồi. rồi khi nhìn thấy sự hụt hẫng trong ánh mắt của người thân, mình mới ngỡ ngàng và tự xem lại chính bản thân, rằng mình đã tồi tệ như thế nào.
Có lẽ không ít người từng khó chịu về chuyện bố mẹ luôn càm ràm tại sao đi chơi tối lại về muộn, tại sao cuộc chơi đang vui nhưng khi bố mẹ gọi điện đến thì buộc phải đi về. cảm giác này hẳn là ai cũng từng trải qua, mình cũng vậy. Mình đi chơi về lúc 12h, và đã bị mẹ mắng một trận to đến mức mình quá giận và cãi lại, bởi mình nghĩ bản thân đã đủ lớn để có thể bảo vệ chính mình.
Nhưng rồi đêm hôm ấy, trong cơn giận dữ, mình nhớ lại hình ảnh đèn trong nhà vẫn sáng vì mình vẫn chưa về, nhớ lại bố mẹ vẫn ngồi chờ mình về dù sáng 5-6 giờ họ phải dậy để đi làm, nhớ cả ánh mắt không giấu được lo lắng dù rất giận của mẹ khi mình cãi, mình mới hiểu, là vì quá lo, nên mới to tiếng. còn bản thân, chỉ là bị mắng nên oan ức, mà không nhận ra sự quan tâm bố mẹ dành cho mình lớn đến nhường nào. Thật ra, không phải bố mẹ nào cũng giỏi nói lời yêu. Họ sẽ dùng hành động, dù chỉ là nhỏ nhất, cũng đủ để chứng minh tình yêu họ dành cho con cái. Chính vì đã ngộ ra được điều đó, mình đang cố gắng thay đổi qua từng ngày. Bớt nóng giận một chút, tâm sự với họ nhiều hơn, cố gắng mỗi ngày để họ được cảm thấy vui vẻ. Không cần phải làm điều gì quá to tát, chỉ đơn giản là trong một mâm cơm, kể cho họ nghe về một ngày đi học như thế nào, có lẽ cũng đủ để họ mỉm cười sau một ngày dài đi làm vất vả. Đến sinh nhật, đôi khi một bức thư tay chính tay bản thân viết, còn quý giá hơn cả những bộ quần áo vài trăm nghìn. Nên điều hôm nay mình muốn tâm sự, chỉ là hãy yêu thương và chia sẻ với bố mẹ của mình nhiều hơn. Và đôi khi, hãy kiên nhẫn với họ một chút, như cái cách họ đã kiên nhẫn dạy dỗ chúng ta nên người.