Mình từng nghĩ rằng, tình yêu trong gia đình phải là những lời nói rõ ràng như “bố mẹ yêu con”, hay những cái ôm thật chặt sau một ngày dài. Nhưng càng lớn lên, mình mới nhận ra… tình yêu trong nhà mình không giống như vậy.
Mình từng nghĩ rằng, tình yêu trong gia đình phải là những lời nói rõ ràng như “bố mẹ yêu con”, hay những cái ôm thật chặt sau một ngày dài. Nhưng càng lớn lên, mình mới nhận ra… tình yêu trong nhà mình không giống như vậy.
Gia đình mình không có thói quen nói lời yêu thương. Không ai nói “nhớ con”, cũng không ai ôm nhau khi gặp lại. Mọi thứ diễn ra rất bình thường, đến mức có những lúc mình tự hỏi: “Liệu mọi người có thật sự quan tâm đến mình không?” Nhưng rồi mình bắt đầu để ý nhiều hơn, và nhận ra… tình yêu ở đây không biến mất, nó chỉ được giấu đi trong những điều rất nhỏ. Là những lần mẹ luôn để phần cơm riêng cho mình, dù mình về rất muộn. Mâm cơm có thể đã nguội, mọi người đã ăn xong từ lâu, nhưng phần của mình lúc nào cũng được đậy lại cẩn thận. Mẹ không gọi điện giục, không hỏi “sao về muộn thế?”, chỉ lặng lẽ để đó, như thể biết chắc rằng kiểu gì mình cũng sẽ về. Là những lần bố hỏi: “Học hành dạo này thế nào?” – một câu hỏi nghe qua thì rất bình thường, thậm chí hơi khô khan. Nhưng mình biết, bố đã phải suy nghĩ rất lâu mới hỏi được câu đó. Bố không giỏi thể hiện cảm xúc, nên cách bố quan tâm cũng vụng về như vậy. Có khi mình chỉ trả lời qua loa: “Vẫn ổn ạ”, rồi câu chuyện kết thúc. Nhưng sau đó, bố lại hỏi thêm vài câu linh tinh, như cố kéo dài cuộc nói chuyện mà không biết bắt đầu từ đâu.
Có những buổi tối, mình thấy mẹ ngồi xem tivi, nhưng thực ra là đang đợi mình về. Khi mình mở cửa, mẹ chỉ nói: “Về rồi à”, rồi quay lại màn hình. Nhưng mình biết, từ lúc đó, mẹ mới thật sự yên tâm để đi ngủ. Những điều nhỏ như vậy, trước đây mình chưa từng để ý. Mình từng nghĩ gia đình mình thiếu đi sự ấm áp mà mình vẫn thấy ở đâu đó ngoài kia. Nhưng hóa ra, không phải là không có, mà là nó không được nói ra bằng lời. Và có lẽ, chính vì không nói ra, nên mình cũng từng bỏ lỡ việc cảm nhận nó.
Mình đã từng mong một cái ôm, một câu nói rõ ràng hơn. Nhưng rồi mình nhận ra, không phải ai cũng biết cách yêu theo cách mà mình mong muốn. Bố mẹ mình chọn cách yêu bằng sự âm thầm, bằng những hành động lặp đi lặp lại mỗi ngày, đến mức mình tưởng đó chỉ là thói quen. Nhưng nếu một ngày những điều đó không còn nữa không còn phần cơm chờ sẵn, không còn câu hỏi vụng về, không còn ánh đèn vẫn bật khi mình chưa về thì có lẽ lúc đó mình mới hiểu, mình đã được yêu nhiều đến thế nào.
Mình viết những dòng này, không phải để nói rằng gia đình mình đặc biệt, mà là để tự nhắc mình rằng: đôi khi, tình yêu không nằm ở những điều lớn lao hay rõ ràng. Nó nằm ở những thứ rất nhỏ, rất lặng, nhưng đủ để giữ một người lại với một mái nhà. Và có lẽ, sau tất cả, mình đang học cách nhìn những điều “lạ lùng” ấy… như một dạng yêu thương rất riêng mà chỉ gia đình mình mới có.