Mình đang ở cái lứa tuổi mà áp lực học tập và sự nghiệp bắt đầu đè nặng lên vai. Mỗi ngày của mình đều bắt đầu từ lúc 5 rưỡi sáng và chỉ thực sự kết thúc sau 2 giờ sáng hôm sau. Mình cứ mải miết chạy đến trường cho kịp giờ điểm danh, chạy đến chỗ làm cho kịp deadline, để rồi cuối cùng, mình chạy trốn cả những người yêu thương mình nhất. Ở ngay Hà Nội, ngay dưới một mái nhà với bố mẹ nhưng mình thấy mình chẳng khác gì một kẻ đi thuê trọ. Mình không nhớ nổi lần cuối cùng cả nhà ngồi ăn với nhau một bữa cơm trọn vẹn là khi nào. Thường thì khi mình về đến nhà, mâm cơm đã nguội mọi người cũng đã xong xuôi. Mình ăn vội vàng cho xong bữa, rồi như một thói quen mình phi ngay lên phòng, chốt cửa lại. Đằng sau cánh cửa đó là một thế giới riêng của bài tập, của công việc làm thêm và của cả sự cô độc mà mình tự tạo ra. Điều khiến mình hối hận nhất chính là sự gắt gỏng. Có những lúc quá stress vì deadline, vì burn out mình đã trút tất cả những bực dọc ấy lên gia đình. Bố mẹ hỏi một câu, mình trả lời một câu đầy khó chịu. Mình tự cô lập bản thân biến căn phòng thành một cái thế giới riêng và coi mọi lời quan tâm là sự phiền phức.
Để rồi dạo gần đây, khi ngồi giữa bốn bức tường mình đang kiệt quệ đến mức không biết chia sẻ cùng ai. Mình thèm một cái ôm, thèm được kể cho mẹ nghe hôm nay mình mệt thế nào, nhưng chính mình lại là người đã khóa chặt cánh cửa ấy.
Hóa ra, mình có thể là một sinh viên năng nổ ngoài xã hội, nhưng lại là một đứa con thất bại ngay trong chính ngôi nhà của mình. Mình đã dành hết thời gian cho tương lai, nhưng lại đang bỏ quên những người đã tạo ra tương lai đó cho mình.