Gia đình tôi khá đơn giản, không có gì đặc biệt. Bố mẹ tôi đều là người lao động bình thường, quanh năm bận rộn với công việc để lo cho gia đình, con cái. Cuộc sống không quá dư dả, nhưng cũng đủ để mọi người trong gia đình sống với nhau qua từng ngày. Và đương nhiên trong một gia đình nào cũng sẽ xảy ra những vấn đề, những khúc mắc xung đột giữa mọi người trong gia đình và gia đình tôi cũng vậy.
Tôi với mẹ là kiểu không hợp tính. Ở gần nhau là dễ cãi nhau, từ những chuyện rất nhỏ. Nhiều khi tôi cũng không hiểu tại sao lại thành ra như vậy, dù tôi biết mình phận làm con không được lớn tiếng với mẹ của mình, nhưng thật sự tôi không kìm chế được. Mẹ tôi không phải người giỏi ăn nói, nên có những lúc mẹ nói rất thẳng, rất thật, nhưng lại vô tình làm tôi buồn. Có những câu mẹ nói xong, tôi không cãi lại, nhưng trong lòng lại thấy rất tủi thân.
Còn tôi thì cũng không biết phải nói thế nào để mẹ hiểu mình. Thành ra hai mẹ con cứ vậy, mỗi người một kiểu, nói chuyện với nhau mà vẫn không thật sự hiểu nhau. ở hiện tại mẹ và tôi vẫn có thể thay đổi được những vấn đề đó, còn đối với bố tôi thì đã quá muộn để tôi có thể thay đổi và bù đắp cho bố.
Trước đây, trong gia đình bố là người thương và chiều chuộng tôi nhất, rất ít khi mắng tôi hay trách mắng tôi điều gì. Nhưng chỉ vì một vấn đề nhỏ xảy ra đã khiến cho tôi và bố giận nhau, không nói chuyện với nhau trong vài ngày. Tôi cứ nghĩ là bố sai bố phải xin lỗi tôi trước, tôi khá là cứng đầu và bướng nên lúc đó tôi đã không ngồi xuống nói chuyện với bố để giải quyết khúc mắc của 2 bố con. Nhưng mà căn bệnh quái ác đó đã cướp đi bố ngay trong thời gian đó,vào lúc mà tôi không ngờ tới, trong lúc đó tôi chỉ đơ người ra và không tin đó là sự thật, nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị gì cả. Điều khiến tôi ân hận nhất là tôi chưa kịp tổ chức cho bố một sinh nhật tử tế lần cuối. Và tôi cũng chưa từng nói với bố một lời xin lỗi đàng hoàng, dù trong lòng tôi biết là mình sai.
Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy tiếc. Tiếc vì những điều mình đã định làm nhưng lại để đó. Tiếc vì đã nghĩ rằng lúc nào cũng còn thời gian. Sau chuyện của bố, tôi bắt đầu thay đổi cách suy nghĩ và hiểu mẹ hơn. Dù vẫn có lúc cãi nhau, vẫn có lúc không hiểu nhau, nhưng tôi biết là mình không muốn sau này lại phải hối hận thêm một lần nào nữa. Gia đình tôi không phải lúc nào cũng êm ấm, hạnh phúc, nhưng có lẽ chính những khúc mắc đó lại khiến tôi học cách trân trọng hơn những gì mình vẫn còn.